SPACE
Game Hot

Đánh giá Crisol: Theater of Idols – tham vọng lớn nhưng hụt hơi

Crisol: Theater of Idols mang đến một thế giới u ám cùng ý tưởng gameplay độc đáo, nhưng trải nghiệm tổng thể lại chưa đạt được kỳ vọng. Dù sở hữu phong cách nghệ thuật ấn tượng, trò chơi vẫn gặp nhiều vấn đề về nhịp độ và chiều sâu gameplay.

oeg-image
Dink

@dink00

Điểm sáng lớn nhất mà Crisol: Theater of Idols sở hữu chính là thế giới giả tưởng mà nó xây dựng. Game rõ ràng vay mượn nhiều yếu tố từ Resident Evil hay BioShock trong việc tạo nên cảm giác bí ẩn, u ám ngay từ giờ chơi đầu tiên, với thiết kế âm thanh căng thẳng, môi trường khép kín và kẻ địch mang hình dáng con người nhưng chuyển động cực kỳ quái đản.

 Tuy nhiên, khác với các tựa game kể trên, Crisol bắt đầu hụt hơi khi số lượng kẻ địch tăng lên và chúng lại dễ bị hạ gục, khiến cảm giác hiểm nguy vốn có bị phai nhạt, đồng thời làm lu mờ cơ chế gameplay hấp dẫn nhất. Lối chơi bắn súng góc nhìn thứ nhất ngày càng trở nên nhàm chán khi kiểu thiết kế các khu vực chiến đấu cứ na ná nhau, khiến combat không có nhiều đột phá thú vị. Câu chuyện thì cũng được xây dựng khá thú vị và dễ khiến người chơi chìm đắm, nhưng nhân vật chính lại chính là điểm trừ lớn.

Trong Crisol: Theater of Idols, bạn vào vai Gabriel, một chiến binh của thần mặt trời đang thâm nhập vào hòn đảo Tormentosa - một quần đảo luôn bị bao phủ trong bão tố, thuộc Hispania, phiên bản đen tối và ám ảnh của Tây Ban Nha. Gabriel đang trong cuộc chiến với thần biển dưới trướng của mình, nhận chỉ thị qua những thị kiến thần mặt trời gửi về. Nhiệm vụ là băng qua đảo, hợp tác với nhóm kháng chiến còn lại - những người đang đấu tranh sinh tồn chống lại các bức tượng sống với ý thức riêng, di chuyển với mục đích giết chóc. Càng tiến sâu, Gabriel càng bị cuốn vào lịch sử và chính trị của cuộc chiến tranh giữa hai vị thần này.

Phần hay nhất của Crisol nằm ở cơ chế “máu đổi đạn”. Game không có đạn sẵn - thay vào đó, bạn phải bơm máu của Gabriel vào súng để nạp đạn, và đương nhiên là hành động này đau không tưởng. Điều này đồng nghĩa với việc máu và lượng đạn đều lấy từ cùng một thanh nguồn lực. Ở mức độ dễ nhất thì không sao, nhưng lên khó hơn thì cơ chế này tạo ra vòng lặp gameplay nguy hiểm mà thú vị, buộc bạn phải suy tính thật kỹ về việc nạp đạn.

Xưa giờ, mỗi khi nghỉ giữa trận, mình đều nạp đạn đầy đủ luôn. Mình còn nạp đầy từng khẩu súng mỗi khi có khoảng lặng trong trận đấu. Nhưng với Crisol thì khác, nếu máu trượt xuống thấp quá thì tốt hơn là chỉ nạp đạn vài khẩu súng hoặc thậm chí chỉ một khẩu thôi. Tất cả vũ khí Gabriel sở hữu đều lấy cảm hứng từ súng hỏa mai cổ xưa, nên bạn quyết định chừng nào dừng nạp đạn, và khoảnh khắc cậu ấy từ từ bơm từng viên đạn máu vào súng trong khi thanh máu của mình giảm dần thật sự rất căng thẳng.

Cơ chế máu đổi đạn

Ngoại trừ mức độ khó kinh khủng nhất, cơ chế “máu đổi đạn” không khiến Crisol thực sự xứng đáng với cái mác kinh dị sinh tồn đến mức đỉnh điểm, nhưng chắc chắn nó tăng thách thức cho trải nghiệm ở tất cả cấp độ khi bạn phải tích cực tìm kiếm nguồn máu. Trong game, máu có hai loại: lọ máu (giống thuốc hồi máu) và xác chết chứa máu. Cái thứ hai khá thú vị khi Gabriel có thể nghe được đôi chút khoảnh khắc cuối đời của các nạn nhân, dù là tiếng heo kêu thét hay lời thì thầm hoảng loạn của người đàn ông kia.

Tất cả góp phần làm tăng thêm sự tuyệt vọng của thế giới, cùng yếu tố kể chuyện khá độc đáo liên quan tới việc thu thập tài nguyên. Việc gán thanh máu của nhân vật chính đồng thời là lượng đạn cho súng là một cơ chế độc đáo hiếm thấy trong dòng game bắn súng, tăng cảm giác sợ hãi khi máu thấp hoặc bị vây quanh bởi kẻ địch, khiến bạn phải liên tục phân vân giữa giữ gìn sinh mạng hay duy trì nguồn đạn.

Đáng tiếc là cơ chế này lại không được tận dụng triệt để trong phần gameplay nhàm chán. Vấn đề lớn nhất trong combat của Crisol chính là sự thiếu đa dạng kẻ địch. Thực tế chỉ có hai loại địch chính: tượng sống lồm cồm bò tới Gabriel, cố gắng xé xác cậu ta, và một bà to con không thể tiêu diệt mang tên Dolores - kẻ đuổi theo Gabriel trong các phân đoạn đặc biệt của câu chuyện.

Có một vài biến thể như tượng sống có súng hay drone bay lượn phun đạn từ xa, nhưng bạn sẽ gặp chủ yếu 2 loại đầu - đặc biệt là tượng sống. Thách thức tăng lên bằng cách tăng số lượng kẻ địch hoặc thêm những cái bẫy môi trường như mìn cảm biến chuyển động, nhưng cách chiến đấu không thay đổi. Chỉ có việc bạn phải đánh nhiều hơn mà thôi. Cách bạn vượt qua một màn chơi sau vài giờ là y hệt 30 phút chơi đầu - chỉ là bắn nhiều kẻ địch hơn.

Combat trong game

Dù bạn có thể nghĩ điều này sẽ tạo ra độ khó tăng dần - nhiều kẻ địch thì phải bắn nhiều đạn, và như vậy các thanh máu sẽ thấp đi do nạp đạn - nhưng thực tế không phải vậy. Crisol có hệ thống nâng cấp vũ khí giúp tăng sát thương dần đều, vì thế số đạn bạn xài cho từng kẻ địch lại giảm xuống, xem như mọi thứ cân bằng.

Gabriel còn sở hữu một con dao để chiến đấu cận chiến khi kẻ địch áp sát hoặc máu xuống thấp. Dao không thể ném được mà chỉ có thể dùng để parry đòn đánh tay đôi. Mình thích cái cơ chế parry - vì game nào có nó đều được cộng điểm cool - nhưng lại thấy dao hơi thừa. Dao có thể bị cùn và vô dụng nên bạn phải mất tài nguyên để mài lại, khiến mình dè chừng không dùng dao trừ khi thật sự cần. Vì vậy, mình gần như không dùng dao xuyên suốt game. Cũng sau khi Gabriel có shotgun, dao gần như bị quên lãng luôn. Theo mình cái dao này như món phụ kiện thêm vào chơi cho vui, không làm hại cũng chẳng giúp được gì.

Dolores

Trong khi tượng sống rớt xuống với vài phát súng chuẩn xác, Dolores - kẻ to lớn bất khả chiến bại - lại giống như Nemesis trong Resident Evil 3 Remake khi truy đuổi bạn xuyên các phân đoạn. Gặp Dolores thì hơi phiền nhiều hơn là sợ khi Gabriel không có cách nào để đánh lạc hướng hay làm choáng bà ta. Phần chơi Dolores chủ yếu là trốn, chờ bà ta đi qua, chạy đến điểm trốn tiếp theo trong khi bị bà ta mắng xối xả, rồi cố sống sót cho đến khi Dolores thôi tìm bạn. Lần đầu thì khá căng thẳng, nhưng sau khi lặp đi lặp lại kiểu đó thì độ hồi hộp tiêu tan, lúc này việc “đánh bại” Dolores trở thành bài tập kiên nhẫn. Chết trong các phân đoạn này càng bực mình khi game tự động lưu lại điểm lúc bắt đầu cuộc đụng độ, khiến bạn phải trải qua lại toàn bộ chu trình trốn chui trốn nhủi từ đầu.

Mình có thể bỏ qua các điểm trừ trong combat nếu cốt truyện đủ hấp dẫn như những yếu tố kể chuyện ban đầu, nhưng Gabriel chính là nguyên nhân kéo câu chuyện tụt dốc. Cậu ta hoài nghi người khác, nhanh nổi nóng và hay xỉ vả. Không gây được thiện cảm nên rất khó mà quan tâm hay đồng cảm với nhiệm vụ cậu phải làm.

Gabriel

Ít nhất Gabriel cũng có cá tính. Những anh em kháng chiến mà cậu giúp cũng chỉ là nhân vật phụ mờ nhạt, đeo mặt nạ và gần như không quan trọng với câu chuyện. Người duy nhất nổi bật là thủ lĩnh nhóm - một cô gái cực kỳ “hơi bị” khó chịu với tính cách sôi nổi trẻ con, không ngừng nói chuyện qua bộ đàm. Mấy cảnh này cứ thế cắt ngang đôi khi làm giảm trọn vẹn cảm giác sợ hãi và khó chịu mà game xây dựng trong gần một tiếng đồng hồ đầu tiên. Mình dành nhiều thời gian trong Crisol để tự hỏi “mình nên quan tâm ai, và tại sao”, nhưng game chẳng bao giờ trả lời.

Thật đau lòng, vì Crisol có lore cực chất, cùng môi trường không phải dạng thường thấy trong dòng kinh dị hành động - đặc biệt về mặt thị giác, với kiến trúc mang đậm hơi hướng Tây Ban Nha nhưng được vặn xoắn thành thứ gì đó đen tối và gần như gothic. Thế giới ấy vừa đẹp vừa cô quạnh, đúng kiểu nơi bạn vừa có thể ngó quanh, nhìn thấy dấu vết của con người sinh sống, đồng thời hiểu ngay được vị trí trong cộng đồng - một hội chợ, một chợ hay tiệm sửa xe hơi.

Tất cả tạo nên cảm giác đây vốn là nơi sinh hoạt bình thường và nằm trong một thế giới rộng lớn hơn. Chỉ là hiện tại nó đang chìm trong bóng tối tăm tịt, khi rất nhiều người đã chết và những ai còn sót lại thì gắng gượng níu kéo gìn giữ văn hóa còn sót lại.

Lịch sử và câu chuyện về hai vị thần mặt trời và biển cả là phần hay nhất trong thế giới này, và khi bạn dần hé mở nguồn cơn mâu thuẫn cũng như nhận ra tình hình đang nguy cấp đến mức nào, game bắt đầu lôi cuốn. Mình từng ước có hàng trăm nhật ký hay tư liệu để đọc trong game này.

Crisol: Theater of Idols - nhân vật

Mình rất muốn thích Crisol: Theater of Idols. Bầu không khí game tạo nên rất rùng rợn, pha lẫn cảm hứng Tây Ban Nha mang lại nền tảng câu chuyện và cốt truyện mà bạn muốn nghiền ngẫm. Nhưng quá nhiều lần Crisol bị tụt lại vì gameplay. Cơ chế máu đổi đạn đem đến chiến thuật khá thú vị, nhưng tổng thể trải nghiệm lại bị kìm hãm bởi sự lặp lại về thiết kế kẻ địch và khu vực chiến đấu. Nếu bạn muốn một tựa game bắn súng góc nhìn thứ nhất đơn chơi tốt hơn, còn rất nhiều lựa chọn khác bên ngoài kia đấy.

ĐỌC TIẾP

Mới nhất

space.oeg.vn
Game Hot

Toàn bộ dòng thời gian Resident Evil: những gì cần biết trước khi chơi Resident Evil Requiem

Cốt truyện Resident Evil trải dài qua nhiều thập kỷ với hàng loạt nhân vật và sự kiện quan trọng. Trước khi bước vào Resident Evil Requiem, đây là những mốc thời gian và chi tiết cốt truyện người chơi cần nắm để hiểu rõ bối cảnh game.

space.oeg.vn
Game Hot

Đánh giá Crisol: Theater of Idols – tham vọng lớn nhưng hụt hơi

Crisol: Theater of Idols mang đến một thế giới u ám cùng ý tưởng gameplay độc đáo, nhưng trải nghiệm tổng thể lại chưa đạt được kỳ vọng. Dù sở hữu phong cách nghệ thuật ấn tượng, trò chơi vẫn gặp nhiều vấn đề về nhịp độ và chiều sâu gameplay.

space.oeg.vn
Game Biz

Sony có thể đang thay đổi mạnh chiến lược phát hành game trên PC

Những động thái gần đây cho thấy Sony có khả năng điều chỉnh đáng kể cách đưa game PlayStation lên PC. Sự thay đổi này có thể ảnh hưởng trực tiếp đến thời gian phát hành, chiến lược độc quyền và định hướng kinh doanh trong tương lai.

space.oeg.vn
Game Hot

Vì sao Stardew Valley vẫn giữ vững vị thế hàng đầu sau nhiều năm ra mắt

Dù đã phát hành từ lâu, Stardew Valley vẫn duy trì sức hút mạnh mẽ trong cộng đồng game thủ. Từ lối chơi thư giãn, cập nhật đều đặn đến sự gắn kết với người chơi, tựa game nông trại này vẫn là chuẩn mực khó thay thế của dòng game mô phỏng đời sống.