Resident Evil Requiem đang tạo nên làn sóng mới cho cả series kéo dài lâu nay. Mình vừa cày mấy tiếng đồng hồ và phải nói rằng game vừa tôn vinh đúng hai “phe” làm nên hồn cốt của Resident Evil: Một là lối chơi chậm rãi, kỹ lưỡng, quản lý tài nguyên cực kỳ căng từ Resident Evil 7 và Resident Evil 2 Remake; hai là sự căng thẳng, cuồng nhiệt như một vở ballet hành động trong bản làm lại Resident Evil 4.
Còn rất nhiều bất ngờ phía trước - trong đó có cả những thay đổi đập đi xây lại lối chơi quen thuộc khiến ngay cả fan cứng cũng phải đứng ngồi không yên - dưới đây là những điểm mới “to đùng” mà mình nhận ra sau khi trải nghiệm trực tiếp Resident Evil Requiem.
Resident Evil Requiem sẽ ra mắt trên PC, PS5, Nintendo Switch 2 và Xbox Series X|S vào ngày 27/2, cùng lúc có nhiều phiên bản khác nhau. Muốn biết kỹ hơn từng bản khác nhau thế nào, bạn có thể tham khảo hướng dẫn preorder của GameSpot nhé.

Zombie - trái tim thối rữa, đập mạnh mẽ của series! Những xác sống lòm còm rùng rợn giờ quay lại, nhưng được nâng cấp xịn sò hơn để phá cách. Và mình phải thừa nhận nó cực chất. Đạo diễn Requiem, Koshi Nakanishi, chia sẻ: lũ zombie mới này - những tên vừa mới chịu thua virus - vẫn còn sót lại chút cá tính cũ, thế nên chúng còn biết “lắp bắp tám chuyện” nữa kìa.
Có lần mình chứng kiến hai con zombie lê lết bên nhau, nói năng lộn xộn kiểu như đang vô thức trò chuyện lẩm nhẩm điều gì đó hồi còn sống. Zombie biết “nói chuyện” không phải chuyện lạ lùng trong series, nhưng chưa bao giờ được đặt làm điểm nhấn như trong bản này. Chuyện zombie biết nói vốn bắt nguồn từ Resident Evil 1 năm 1996 - tập mở đầu huyền thoại. Nhật ký của Keeper còn ghi lại cảnh một người đang trong lúc hóa zombie, với đoạn cuối chỉ gồm hai từ nổi tiếng: “ngứa, ngon”.
Thêm nữa là Resident Evil 3 Remake, bạn còn nhớ Brad đáng thương không? Ả ta zombie hóa và còn biết “xin lỗi” trước khi cắn Marvin nữa đấy.

Việc giữ lại cá tính cũ này đồng nghĩa mỗi con zombie đều mang hành vi đặc trưng dựa trên quá khứ của nó, khiến cho mọi cuộc chạm trán không bao giờ y hệt nhau. Ví dụ, có một cô “người dọn dẹp” lúc nào cũng miệt mài lau máu trong phòng tắm. Nếu bạn chọn tha cho cô ngay lần đầu gặp, nhiều khả năng sẽ bắt gặp cô ta lang thang sau đó, hì hục dọn tiếp những vết bẩn khác.
Rồi thì có ông đầu bếp to con mà bạn gặp trong bếp, vẫn miệt mài làm bữa tối “ma quái” nào đó. Né ông này hên xui thôi, vì đừng nghĩ zombie nào cũng nhát gan giống bọn còn lại. Điều này báo hiệu sẽ có cả độ khó dựa theo cả hình thể lẫn tính cách zombie.
À còn có một cô nàng vừa hát vừa nhảy vòng vòng, mà khi phát hiện bạn thì cô hét lên inh ỏi báo hiệu lũ zombie khác đang khu vực đó. Thằng này phả từ bệnh nhân bị gán cho “chứng nhân vật chính”, theo mẩu ghi chú bác sĩ trong viện tâm thần. Chưa hết, zombie cũng có vũ khí theo ngữ cảnh đơn giản như chai rượu vang đang cầm hoặc cây truyền dịch mà bệnh nhân lúc sống còn xài.
Việc này giúp tạo ra vô vàn biến thể zombie với chiều sâu nhân vật hiếm thấy ở các Resident Evil trước đây. Mình nghĩ đó là điểm cộng cực lớn, không thể đợi xem chúng nó phát triển ra sao trong game.

Giết zombie giờ đây không chỉ để sống sót mà còn thu được nguyên liệu quý giá-chính là nguồn máu mà đồng nhân vật Grace Ashcroft cần để chế tạo. Đây là bước đột phá đầu tiên trong series. Trước đây, giết zombie chẳng thu lợi gì, đa phần các phần tập trung sinh tồn như Resident Evil 1-3 hay Code Veronica đều như thế. Việc hạ zombie là “đánh đổi” tài nguyên để đổi lấy cơ hội sống sót. Cược chơi giữa né zombie không tốn đồ nhưng dễ bị tấn công lại, còn giết nó thì ngược lại.
Trong Requiem, Grace có thể thu thập máu từ xác zombie, máu này dùng để chế đạn và vật phẩm quan trọng khác. Ngoài ra bạn còn có thể lấy máu từ đống đồ bẩn khắp nơi, thậm chí cả “bồn tắm máu” luôn. Nhưng dĩ nhiên việc lấy máu cũng lắm mối rối rắm: ống tiêm thu thập chiếm chỗ trong hành trang của Grace, và mất thời gian khi đang có quái vật quanh đó - thật đúng là cảnh cân não giữa lợi ích và rủi ro!
Tuy nhiên, tương tự các vật phẩm khác, những điểm thu thập máu đều được tự động đánh dấu trên bản đồ để bạn có thể quay lại khi cần.

Ở các phần trước - đặc biệt Resident Evil 4 remake và Village - các công thức chế đồ thường mua từ thương nhân trong game. Nhưng Grace thì khác hẳn, cô nàng học công thức bằng cách tìm các mẫu máu và vật chất lạ rải rác trong Trung tâm chăm sóc Rhodes Hill. Các mẫu này chiếm chỗ chứa đồ, buộc phải đem lên máy xử lý đặc biệt trong viện.
Khi tới máy, Grace phải giải một câu đố đơn giản bằng cách tương tác các phân tử sao cho lắp đúng mẫu hình cần tìm. Ban đầu dễ phết, nhưng càng về sau, những mẫu giải đố đó trở nên hóc búa lắm. Khi hoàn thành, Grace nhận ngay công thức chế đồ mới. Quá trình này là một lớp thử thách bổ sung trong môi trường đã căng thẳng sẵn rồi. Nhưng thôi, đấy mới đúng chất Resident Evil chứ nhỉ?

Stealth từng là bản sắc của Resident Evil 7, có dùng tinh tế trong Resident Evil Village - kiểu tránh mặt Lady D hay đứa trẻ ma quái nhà Beneviento. Nhưng giờ phần của Grace thì cực kỳ nhấn mạnh stealth và hòa quyện chặt chẽ với gameplay. Nhớ Resident Evil 4 với mở rộng Separate Ways, mấy đoạn ẩn nấp kiểu “làm đi làm lại” y chang, kiểu chỉ chờ bạn bấm nút đúng lúc thôi. Không phải với Grace! Cô có hàng loạt lựa chọn xử lý tình huống, từ việc ném lọ thủy tinh gây tiếng động đến tận dụng tính cách của từng con zombie để đối phó.
Còn có mánh khác nữa, như gõ phím đàn piano làm phân tâm bầy zombie hoặc ném vỡ cái lọ đất để thu hút chúng. Nhưng nhớ nha, Grace chỉ có thể “hạ gọn” êm ru khi cầm ống tiêm tím cực mạnh, một phát bay luôn xác zombie thường. Tuy nhiên đó là item quý, cực hiếm nên bạn phải biết tiết kiệm dùng đúng lúc, nhất là khi gặp boss khủng.

Lui lại đâu, Lady D, Mr. X, hay gia đình nhà Baker! Giờ đây Grace phải dè chừng cả nhóm đối thủ “khủng” mới toanh. Và đúng nghĩa là cả một băng đảng luôn. Qua mấy màn mình chơi, toàn thấy bọn zombie đi lang thang như bầy ma kinh dị, mỗi lần gặp lại mang theo một twist, khiến bạn chẳng bao giờ “biết trước địch tình”.
Đầu tiên là bà cô mắt to lom lom, lúc nào cũng rúc trong bóng tối. Rồi đến “trai to”, đúng kiểu bức tường đi bộ, chui lọt mọi khe hẹp chỉ để bắt bạn vào tay.
Nhìn chung, tưởng như Lady D, Benviento Baby và Nemesis cùng team rồi xả trận cho bạn một phen “nhuốm máu đỏ”.

Nhiều character chính thì không có gì lạ trong Resident Evil, nhưng Requiem làm mới bằng cách khai thác 2 phong cách chơi khác nhau rất rõ ràng. Grace thiên về sinh tồn kiểu Resident Evil 2 và 7: chiến đấu, quản lý đồ đạc và nhịp điệu căng thẳng. Leon thì ngược lại, là nước đi nâng cấp từ gameplay "hành động-sinh tồn" của Resident Evil 4 và bản remake.
Chơi Grace với hành trang ít ỏi và aim xiêu vẹo một hồi, rồi chuyển sang Leon sẽ như được thở phào nhẹ nhõm. Bạn có kho đồ đồ sộ, lại có thêm “tay cầm máy cưa” cực chất.
Resident Evil Village có khoảnh khắc chuyển vai Chris Redfield chơi "kiểu Call of Duty" ở cuối game, nhưng so với cách Requiem trade-off giữa Grace và Leon thì đúng kiểu chỉ là “muỗi kêu”. Dĩ nhiên cũng phải nhắc đến Revelations 1 và 2, nơi hai nhân vật thường xuyên đổi vai, dù cách chơi không khác biệt nhiều.

Phong trào midlife crisis thể hiện rõ qua chiếc Porsche và đồng hồ hịn của Leon. Chờ đã, bạn đang “bù đắp” cái gì thế Leon? Yên tâm đi, xe đẹp, đồng hồ sang không quyết định bạn đâu. Thêm “quà” mới: cái rìu nhỏ thay cho con dao truyền thống.
Giống dao cũ, rìu có thể dùng để đỡ đòn, chặn máy cưa, và có chỉ số độ bền nữa. Nhưng điểm khác biệt to nhất là rìu sẽ không hỏng và không cần ra chỗ thương nhân sửa. Bạn có miếng đá mài trong túi để mài lại rìu - nhưng nhớ canh thời gian mài cho hợp lý nha - gần giống kiểu trong Lies of P.
Chưa rõ lắm như thế nào: Có vẻ mài rìu không cần vật liệu gì. Xem qua kho đồ của Leon cũng không thấy miếng đá nào, nghĩa là bạn có thể “liên tục mài” miễn sao có chốn an toàn. Thế nên Leon chắc sẽ không phải nhặt dao dự phòng như Grace trong Resident Evil 4 Remake nữa. Rìu cũng có những cú hạ gọn riêng và có 2 chỗ để nâng cấp, để xem tương lai sẽ có gì đây.

Đúng rồi, Leon cuối cùng cũng có thể bắn rớt cái máy cưa ra khỏi tay zombie để rồi… “lắc đầu quạt tai” gây ra màn náo loạn cực hài. Đây là con bài cực mạnh, nhưng vẫn có rủi ro: khi zombie rớt máy cưa, lưỡi cưa quay không kiểm soát, gây hại cho cả bạn và đám quái xung quanh trước khi tịt hẳn.
Sau đó là màn đua tranh cực căng để Leon kịp giật lấy cái máy cưa trước khi bị xác sống khác vùng vẫy chạy đến. Có lúc mình bắn trúng chân zombie đang cầm máy cưa, nó té lăn ra rồi bị kéo lê bởi chính cái cưa, xem rất oái oăm.
Máy cưa không phải lúc nào cũng bắn một phát chết luôn: đôi khi nó chỉ làm zombie choáng váng rồi quất luôn cái cưa vào ngực nó. Cái còn hay ho nữa là trong game máy cưa còn là “chìa khóa” để cưa phá cửa khóa, nhưng khi làm vậy thì máy cưa cũng hỏng luôn, nên không mang theo hoài được.

Quả thật là “đỉnh của đỉnh” khi Resident Evil Requiem là câu chuyện mới chính thức dành cho Leon kể từ Resident Evil 6, sau 14 năm vắng bóng. Trong Requiem, Leon như chiếc cầu nối chính giữa các bản remake và phần chính dòng game hiện đại. Đây gần như là một “bộ ba” hành trình của biểu tượng này: từ rookie cop, đến agent chính phủ điêu luyện với cú đá trời giáng, đến siêu chiến binh già dặn chuyên điều tra chống khủng bố sinh học.
Thay vì lặp lại lối mòn, Resident Evil Requiem lựa chọn thử nghiệm những ý tưởng mới, vừa mang lại cảm giác lạ lẫm vừa tiềm ẩn nhiều tranh cãi.
Dựa trên những thông tin được hé lộ, roadmap của PlayStation trong năm 2026 đang dần hiện hình, với loạt game dự kiến phát hành, cập nhật dịch vụ và các kế hoạch phần cứng.
Theo báo cáo, trailer cho bộ phim Super Mario Galaxy sắp ra mắt sẽ được trình chiếu trong buổi Super Bowl LX, với giá quảng cáo được cho là lên tới 10 triệu USD cho 30 giây phát sóng - mức phí kỷ lục cho một quảng cáo tại sự kiện này.
Disney đang gần đến việc công bố người kế nhiệm vị trí CEO, và theo một báo cáo, ứng viên tiềm năng có thể là một người có xu hướng mở rộng sự hiện diện của công ty trong lĩnh vực game. Điều này có thể ảnh hưởng lớn đến các dự án game hiện tại và tương lai của Disney, mở ra nhiều cơ hội hợp tác và phát triển trong ngành công nghiệp trò chơi điện tử.