Megan - cô gấu trong game - vừa báo tôi rằng đã hơn 5 năm rưỡi kể từ lần cuối cùng tôi mở Animal Crossing: New Horizons (ACNH). Khoảng thời gian ấy, thị trấn đã đổi thay khá nhiều. Giờ đây trong bảo tàng có cả một quán cà phê, do chú chim bồ câu ít nói Brewer quản lý (đấy là cập nhật 2.0 nha). Một khách sạn cũng mọc lên ở một trong hai bến tàu của thị trấn. Lần đầu vào khu nghỉ dưỡng, Tom Nook liền kéo tôi vô làm mấy món đồ thủ công để khoe khéo điểm mạnh của đảo và phụ giúp trang trí phòng khách sạn mới.
Đây là những thay đổi đáng giá, làm game phần nào bớt trống trải so với bản gốc hơi mỏng manh lúc đầu. Nhưng đáng tiếc là chúng chỉ mở rộng chứ không thực sự đổi mới thiết kế của New Horizons. Bản cập nhật lớn 3.0 gần đây còn đẩy xa hơn nữa việc loại bỏ những mâu thuẫn và nét đặc trưng từng khiến Animal Crossing được yêu thích đến vậy.

Khi vừa ra mắt, New Horizons khá trống trải dù đã thêm rất nhiều tính năng mới tiện lợi và cải tiến. Những món như quán cà phê của Brewster, mấy món đồ “gyroid,” hay chuyến tàu của Kapp’n đều biến mất hoàn toàn so với các phiên bản trước. Lần cập nhật 2.0 năm 2021 đã tái hiện lại phần lớn những thứ đó, củng cố vững chắc nền móng, nhưng vẫn chưa đủ để kéo tôi quay lại. Trước đây tôi từng chê bai New Horizons, và đến lúc bản cập nhật ấy ra mắt thì tôi cũng đã tắt hẳn tựa game. Dù vậy, một bản update luôn là cơ hội để đảo lại cuộc chơi. Sau một thời gian dài vắng bóng, tôi tò mò không biết New Horizons trong tay mình giờ ra sao.
Thật tiếc, 3.0 phần lớn chỉ làm cho thiết kế New Horizons càng lúc càng rộng lớn hơn mà chẳng thêm mấy chiều sâu hay sự mới lạ. Trong các bản Animal Crossing cũ, bạn là một thành viên mới trong thị trấn với mọi rắc rối của việc làm quen, từ việc hàng xóm không phải lúc nào cũng thích bạn, tới việc phải dần dần tạo dựng lòng tin. New Horizons thì xóa mòn hết những mâu thuẫn này, giữ một thái độ dễ thương hoà nhã như nhân viên chăm sóc khách hàng.

Trong phiên bản 3.0, khách sạn là ví dụ rõ nét nhất cho điều này. Bạn trang trí phòng và làm các dự án thủ công để kiếm một loại tiền tệ mới: vé khách sạn, có thể đổi lấy đủ thứ đồ lặt vặt. Trước kia New Horizons đã có hệ thống Nook Miles bên cạnh đồng bells rồi mà, giờ vé này đúng kiểu bản sao lỗi của Nook Miles vậy.
Thậm chí game đang có rất nhiều yếu tố bị lặp đi lặp lại. Bạn có thể dùng amiibo để gọi dân làng đến khách sạn, quán cà phê hoặc chỗ cắm trại - tổng cộng là ba cách hơi khác nhau mà vẫn chỉ để nói chuyện với các con thú ngoài làng. Việc làm đồ thủ công cho Tom Nook hay Kapp’n cũng lặp đi lặp lại đúng kiểu nhiệm vụ đổi thưởng Nook Miles trong game gốc. Trang trí khách sạn thì y hệt cái bản DLC Happy Home Paradise, nhưng nhỏ hơn. Nói chung, những thứ đó không làm hòn đảo của bạn thêm sinh động, mà chỉ khiến bạn bận rộn hơn mà thôi.
Việc nhồi nhét này cũng là đặc trưng của nhiều game Nintendo vài năm qua. Legend of Zelda: Breath of the Wild gây sốt nhờ thiết kế tối giản và tập trung vào khám phá. Nhưng khi Nintendo làm tiếp Tears of the Kingdom, họ phớt lờ hầu hết bài học xương máu đó, thêm nhiều thứ phải thu thập rối rắm và hệ thống phức tạp, khiến thế giới trở nên trống rỗng dù rất… nhiều thứ để làm.
Animal Crossing New Horizons cũng đi theo hướng tương tự. Game ngày càng rộng lớn và có nhiều việc hơn bao giờ hết, nhưng lại ít góc cạnh, ít cá tính, và vì thế cũng ít thỏa mãn. Chỉ cần nhìn một ví dụ nhỏ thôi. Bản Animal Crossing đầu tiên, bạn đến thị trấn với hai bàn tay trắng. Tom Nook mắng bạn không có nổi khoản đặt cọc mua nhà, đẩy bạn vào làm bán thời gian trong cửa hàng của hắn.
Vậy mà New Horizons thì đổi ngược. Tom Nook thăng bạn làm trưởng dân cư, giao nhiệm vụ biến đảo hoang thành thiên đường. Suy cho cùng, cả hai đều nhằm mục tiêu tương tự: giới thiệu cơ chế chính và thiết lập nhiệm vụ. Nhưng trong đó có thứ tạo nên cái hồn của thị trấn - và khiến người chơi thành “trò hề” ở bản gốc. Tom Nook trong tập đầu vẫn bán nhà, cho vay không lãi, đối xử vừa nghiêm khắc vừa tử tế. Anh ta chọc ghẹo bạn và bắt làm việc vặt, làm tất cả đều có “tính cách.” Còn New Horizons thì dẹp hết cái chất có hồn đó rồi.
Dù 3.0 thêm bao nhiêu thứ mới toanh, sự thật này vẫn không thay đổi được. Cái gì đó đã ăn sâu vào thiết kế nền tảng của New Horizons rồi. Khi hỏi Isabelle về điểm đánh giá đảo, chị ấy nói đảo có ba sao thôi, vì cư dân ai cũng phàn nàn “đảo này quá quê mùa, cây nhiều quá.” Isabelle đại ý khuyên tôi hãy thôi dập phá đất làm bãi đỗ xe đi. Rất nhiều cơ chế trong game khuyến khích tôi biến đảo thật khác. Tôi nhớ Animal Crossing cũ - nơi tôi có thể tự thay đổi nhà mình, còn cộng đồng thì không, hoặc ít ra là không nhanh như vậy.

Tưởng tượng tương lai AC thì không quá khó. Game sequel sẽ còn gì nữa? Có thể là đưa lại thành phố kiểu Animal Crossing: City Folk, cho phép người chơi quản lý cả chuỗi đảo, hoặc mở rộng bản đồ hơn nữa. Nhưng tôi sợ, hầu hết các khả năng đều khiến game rộng hơn mà không sâu hơn, làm thành “hố thời gian” hơn chứ không phải cuộc sống thu nhỏ thường ngày như xưa. Cái style của mọi Animal Crossing trước New Horizons có thể sẽ mất tích vĩnh viễn rồi.
Nhưng mà, dù có chê chán thế nào thì những điều căn bản của Animal Crossing vẫn khá vui. Thương hiệu này vẫn giữ được nét dễ thương mà hiếm game mô phỏng cuộc sống nào làm được. Sim cozy life thường dễ sa vào style nhạt nhẽo và dở hơi, còn New Horizons thì sạch sẽ hơn hẳn. Tôi còn tìm lại được cái động tác tập thể do cập nhật 2.0 mang vào, vui cực kỳ. Tôi mê cái việc ngồi uống cà phê ở Roost không vì mục đích gì hết, chỉ để nhìn Brewster làm việc, nhìn avatar nhỏ của mình đưa cốc lên miệng, rồi cảm nhận chú chim dần cởi mở với mình mỗi ngày. Gia đình rùa điều hành khách sạn cũng cute lạc lối, giúp chú rùa béo ú là niềm vui thật sự.
Chưa kể, các tính năng tiện lợi trong bản 3.0 là điểm cộng lớn. Lẽ ra mấy cái này nên có ngay từ lúc đầu, giúp mình thiết kế và hoàn thiện đảo dễ dàng hơn hẳn. Và chúng cũng mang lại những khoảnh khắc đáng nhớ. Nhìn dân làng nhảy nhót khi lát đường đẹp như mơ ấy, không phải game nào cũng làm được đâu.

Tóm lại, tôi yêu những nghi thức nhỏ như chào hỏi dân làng, lắc cây lấy trái, hay đợi chiều về thả cần câu ở suối bên trong thị trấn. Chúng không phải việc vặt nhảm nhí mà đơn giản là những mảng màu làm nên một cuộc sống đẹp.
Mỗi bản cập nhật lớn của New Horizons đều thêm nhiều thứ để làm, nhưng không cho nó thêm sức sống thực sự. Tương lai của series, tôi muốn một game gọn gàng hơn, tập trung vào cộng đồng bình dị và giàu cảm xúc hơn. Mà e là, giờ chỉ còn hi vọng mà thôi, chứ chẳng còn đợi gì từ Nintendo nữa.

.jpg?w=500&q=85)

.jpg?w=500&q=85)










