Leon Kennedy đang bị trói. Đám tay sai của giáo phái Osmund Saddler đã tiêm cho anh ký sinh trùng Las Plagas - một thứ cặn bã cổ xưa khiến người ta biến thành xác sống. Tay anh bị còng vào một cái xích, đầu kia là Luis Sera, người bạn đồng minh trong khoảnh khắc đầy nghiệt ngã này. Họ kéo xích theo một nhịp điệu đồng bộ, cơ bắp căng ra, tiếng thở hổn hển như tiếng trống dồn đều. Cơ thể họ giờ đây là tượng đài của sự chiến thắng tạm thời. Nhưng chỉ vài giờ nữa thôi, Luis sẽ chết, còn Leon thì ho ra máu đỏ thẫm khi Las Plagas ngày một ngấm vào máu thịt anh. Chỉ là một khoảnh khắc trong 30 năm hành trình Resident Evil, nhưng chắc chắn không phải là độc nhất.
Cả loạt game này cứ đưa các nhân vật chính vào vòng xoáy đau thương không ngừng. Và vì hiểm họa luôn chĩa thẳng vào thân xác, Resident Evil chứa đựng một góc nhìn... khá là “gợi cảm”. Thường chúng ta chỉ nghĩ về các nữ nhân vật nóng bỏng hay cảnh phụ nữ lâm nguy, nhưng thực tế, những người chịu trận nhiều nhất lại là các nhân vật nam, đặc biệt là Leon Kennedy. Một điểm thú vị của series chính là được chứng kiến những người đẹp, nhất là những anh đẹp trai, bị thương tổn mà vẫn trụ vững.
Phần nào, điều này đến từ tư duy thiết kế gameplay của Resident Evil. Ở hầu hết các game bắn súng hay hành động, người chơi gần như không bị thương thực sự. Lấy Doomslayer làm ví dụ, anh ta gần như là cỗ máy hoàn hảo, hoạt động tối ưu cho tới sát giờ chết. Nhưng Leon, Chris Redfield hay Jill Valentine thì không hề như vậy. Mỗi cú đánh vào họ là một vết thương có thật. Khi Chris hay Jill bị thương, họ bắt đầu cà nhắc, di chuyển chậm lại. Điều đó làm cho việc né tránh kẻ địch khó khăn hơn, buộc họ phải tiêu hao đạn dược nhiều hơn nếu muốn tồn tại. Lối chơi thôi thúc người chơi phải giữ mình, cảnh giác cao độ để bảo toàn mạng sống. Thân xác là thứ liên tục thay đổi, dù rằng một vài lá thảo dược xanh vẫn có thể cứu chữa phần nào. Ngay cả khi loạt game chuyển dần sang phong cách hành động thuần túy, cảm giác “thể xác mong manh” này vẫn còn đậm nét trong Resident Evil.

Zombie cũng chính là biểu tượng cho thân xác biến chất. Một vết cắn hay một vết cứa đủ để biến người bình thường thành kẻ ăn thịt đồng loại không ý thức. Khoảnh khắc biến đổi này nhỏ tới mức có thể che giấu, nhưng một khi biến đổi hoàn tất, người ấy trở nên hoàn toàn khác biệt, không còn nhận ra là “người”. Yếu tố này chẳng những tạo nên sự đáng sợ mà còn mang theo tàng ẩn sắc tộc. Zombie thực chất là con người bị biến đổi về mặt di truyền. Giết một thây ma vì vậy không có cảm giác tội lỗi vì nó chỉ còn mang hình hài con người mà không còn nhân tính. Bộ phim kinh điển Night of the Living Dead vẫn khiến người ta rùng mình với cảnh kết đậm tính suy ngẫm, khi một người đàn ông da đen bị nhầm là xác sống và bị giết ngay tức khắc. Vậy nên, hiểm họa mà các nhân vật của Resident Evil đối mặt chính là ranh giới mong manh giữa ‘người’ và ‘quái vật’.
Tập trung vào thân xác đã là một truyền thống của series từ những ngày đầu, nhưng Resident Evil 4 đẩy cảm xúc này lên đỉnh điểm. Các bản trước dùng ống kính cố định nên người chơi có cảm giác khá tách biệt với nhân vật chính. Việc di chuyển vào một căn phòng mới có thể làm họ trông xa hay gần tùy góc máy. Quay sang RE4, camera bám sát hông Leon và zoom theo cây súng của anh. Đây cũng là một trong những game đầu tiên tích hợp các cảnh quay nhân vật chết chi tiết như một phần trải nghiệm.

Việc ngắm nhìn Leon bị xé xác, bị treo cổ hay cưa làm đôi bằng cưa máy thành trò chơi con trong trò chơi chính, khiến cái chết cũng trở thành một phần trưng bày đầy thách thức. Tomb Raider (2012) hay Dead Space sau đó sẽ cường điệu hóa khía cạnh này hơn nữa, biến cảnh chết thành đoạn phim siêu bạo liệt và thậm chí xem thường mạng sống theo kiểu khoa học viễn tưởng kinh dị.
Nhưng chưa game nào có cái nhìn “quằn quại” kiểu RE4. Leon đâu chỉ đơn thuần là nhân vật chính mà còn là “nam thần” được săn đón ròng rã. Từ đàn ông tới phụ nữ đều đổ gục trước anh. Ashley - con gái tổng thống mà Leon cứu - thậm chí phải lòng cậu ngay từ lần gặp đầu tiên. Anh lia trò tán tỉnh với người điều hành, còn Ada thì thậm chí còn bí ẩn hơn, như đang để ý và gạ gẫm Leon theo kiểu ma mị. Nhưng chuyện này không chỉ riêng phái nữ mới dành cho Leon. Người “thầy” cũ Krauser thậm chí còn ám ảnh, rình rập và lao vào đánh nhau với Leon trong một trận đấu cuối đầy kịch tính.
Khác với các trùm cuối như Saddler hay Ramon Salazar biến thành quái vật dữ dội, Krauser chỉ thay đổi một chút. Anh vẫn là một “chiến binh mẫu mực”, ngực trần bóng loáng, cằm vuông vức. Cuộc đối đầu căng thẳng đến mức họ không ngừng lộn xộn chạm vào nhau bằng dao, gần như… một điệu dance đồng giới đầy tính khiêu khích mà hài hước đến mức khó tin.
Tất nhiên, không phải chỉ phụ nữ mới bị đẩy vào bi kịch. Đa số các cặp “đồng hành” trong Resident Evil 5 và 6 đều có bạn đồng hành nữ. Ngay RE4 cũng có một chiến dịch phụ gọi là Separate Ways, nơi bạn vào vai anti-hero Ada Wong. Cô diện váy lụa đỏ rực rỡ, điệu bộ thướt tha hơn là bước đi, nhảy trèo leo qua tường đá hay rào chắn với đủ động tác thương mại của một vận động viên thể dục nghệ thuật. Nhưng nhìn chung, qua hơn 30 năm lịch sử, mỗi phần game chính của dòng Resident Evil đều ít nhất một nhân vật nam chính. Xét về số lượng, rõ ràng đàn ông là những người “chịu đựng” nhiều hơn phụ nữ.

Resident Evil 9 gần như kế thừa hoàn toàn những gì RE4 mở đầu. Leon vẫn đang vật lộn với bệnh tật, ho ra máu. Lần này là một căn bệnh mãn tính kéo dài từ vụ tiếp xúc với virus T ở Resident Evil 2. Nhưng điểm thú vị không chỉ nằm ở cốt truyện. Bạn có thể chơi cả phần của Grace và Leon từ góc nhìn thứ nhất hoặc thứ ba, nhưng game còn hướng dẫn nhẹ nhàng bạn nên ở phe Grace ở góc nhìn đã thân quen và chơi Leon từ góc nhìn thứ ba. Bạn đồng hóa với cô gái, nhưng lại là người xem Leon. Cho hợp lý, các động tác của Leon được chăm chút tỉ mỉ. Anh đeo súng, tháo súng, hì hục với các dây đeo và phụ kiện bằng da. Lưng anh thường hơi khom lại, mỗi bước chạy kèm theo tiếng rên đau đớn. Nói dễ hiểu thì anh ta đúng là một chàng “nam thần hành động” khiến người ta không thể rời mắt.
Ngay các nhân vật khác trong game cũng nhìn nhận điều đó. Ở một cảnh mở đầu, tên phản diện Dr. Victor Gideon đã bắt Leon trói vào ghế. Trong lúc kiểm tra dấu hiệu nhiễm virus T, hắn vén tóc anh sang một bên rồi ánh mắt cọ xát lên má anh. Một hành động vừa bộc lộ sự tà ác, vừa đầy tính biến thái. Nhưng đồng thời cũng chính là kiểu ánh nhìn mà Resident Evil: Requiem nuôi dưỡng từ đầu đến cuối.

Kinh dị là sự pha trộn tinh tế giữa những thứ như thế. Máu me vừa khiến sợ hãi vừa làm thỏa mãn. Không ai ngạc nhiên khi các phim slasher thường kể chuyện một cô gái xinh đẹp phải đối mặt với một gã đàn ông xấu xí quái dị. Resident Evil đi mượn biết bao mâu thuẫn như thế từ các thước phim kinh dị và phim B-movie. Nhưng cuối cùng, hình ảnh định nghĩa rõ nhất của dòng series này vẫn chính là điều này: trong một hành lang tối tăm, một người đàn ông đứng lặng thinh, bắn vài phát súng vào khoảng không vô định rồi bị những cánh tay thối rữa ôm chầm lấy, cắn vào vai trong một nụ hôn đẫm máu. Họ vật lộn nhau như một màn vũ đạo vừa đau đớn vừa huy hoàng, và người đàn ông ấy chiến thắng. Anh ta nghiêng người, gồng mình chịu đựng vết thương trên vai rồi lại nâng khẩu súng lên. Còn gì quyến rũ hơn khoảnh khắc đó?
Tình trạng yêu cầu bộ nhớ ngày càng cao đang tạo áp lực lên thị trường phần cứng. Một thiết bị handheld gaming PC đã trở thành trường hợp đầu tiên bị ảnh hưởng bởi xu hướng này.
Sau nhiều năm được bàn luận, một giả thuyết xoay quanh Super Mario Galaxy có thể đang tiến gần đến lời giải. Mức phân loại của bộ phim mới được cho là manh mối quan trọng khiến cộng đồng chú ý.
Warframe chuẩn bị giới thiệu một nhân vật có thiết kế lấy cảm hứng từ hiệu ứng Rorschach, đi kèm chế độ chơi hoàn toàn mới. Yếu tố này hứa hẹn mang đến trải nghiệm vừa bí ẩn vừa căng thẳng cho người chơi.
Giữa làn sóng sa thải và tái cơ cấu trên toàn ngành, Sony đã quyết định đóng cửa một studio đáng chú ý. Việc này cho thấy áp lực tài chính và chiến lược đang buộc các “ông lớn” phải đưa ra những lựa chọn khó khăn.