Ngày RE6 ra mắt năm 2013, sự trở lại của Leon S. Kennedy, Chris Redfield, và Ada Wong từng được đặt kỳ vọng là đỉnh cao của series. Với RE6, series dự định hợp nhất cái gốc survival-horror với chiều hướng hành động hơn hẳn trước kia. Thậm chí còn thêm chế độ co-op và kể câu chuyện hoành tráng nhất từ trước đến nay, quy tụ gần hết các nhân vật chủ chốt.
Kết quả thì... ai cũng chán ngán.
RE6 quả thật là một mớ hỗn độn nếu nhìn kỹ. Game chia làm ba tuyến nhân vật, mỗi tuyến mang một phong cách chơi khác nhau hoàn toàn: Leon thì survival-horror, Chris chơi kiểu hành động thuần túy, còn Jake Wesker lôi thêm mode đuổi bắt kiểu Nemesis, cố gắng tạo sự căng thẳng liên tục. (Nếu bạn thắc mắc “Ai?” thì thôi, đừng bận tâm.)
Cách tiếp cận này chẳng ăn thua, cụ thể là do nhồi nhét lẫn lộn phong cách gameplay Resident Evil mà không có sự hòa hợp. Nhưng vấn đề to hơn là cốt truyện “đen tối” hết sức. Ý tưởng kể một câu chuyện qua ba góc nhìn khác nhau thì cực ngầu, nhưng cuối cùng làm cho người chơi cực kỳ khó hiểu. RE6 nhai lại nhiều thứ như âm mưu chính phủ, đám phản diện bí ẩn, nhiều tổ chức xấu xuất hiện chồng chéo, và nếu bạn không chơi đủ cả bốn chiến dịch thì chắc chắn không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra và ý nghĩa của nó với canon Resident Evil.
Càng khổ hơn khi game bị loạn nhịp cảm xúc dữ dội - từ cảnh hành động siêu anh hùng thần kinh cho tới những khoảnh khắc đau thương tột cùng, khiến ám ảnh kinh dị vốn bản chất của series không thể nào phát huy. Chuyện Leon phải nổ súng hạ sát Tổng thống Mỹ biến thành thây ma vì virus là trường hợp điển hình.

RE6 đại diện cho một vấn đề lớn mà Resident Evil gặp phải: Dù cố gắng gom tất cả mảnh ghép hình hài, bản sắc và canon của series lại với nhau, nó chỉ càng làm mọi thứ rối thêm. Game thả vô tội vạ tên tổ chức và danh từ riêng tưởng chừng sẽ là manh mối quan trọng cho mạch truyện tổng thể, nhưng lại khiến game thủ mất phương hướng. Cũng giống như Resident Evil 4 dứt khoát cắt đứt câu chuyện về Umbrella của các phần trước, thì phần kế tiếp Resident Evil 7: Biohazard lại là cú shift mạnh khác, đi chệch khỏi mạch “âm mưu phủ chính phủ” của RE6 - nên kịch bản cả series mơ hồ, rời rạc như người mất trí.
RE7 cùng phần hậu truyện Resident Evil Village là bước ngoặt paradigms trong series, vốn dĩ đã đầy biến chuyển theo thời gian. 5 phần đầu (bao gồm Resident Evil 0 và Code: Veronica) là những trải nghiệm kinh dị sinh tồn dùng camera cố định, tập trung vào tập đoàn ác quỷ Umbrella tạo virus làm vũ khí mất kiểm soát, hủy diệt một thành phố Mỹ. RE4 thay đổi hoàn toàn với góc nhìn thứ ba, không còn nhấn mạnh virus mà chuyển sang truyện về một giáo phái dùng ký sinh trùng để điều khiển tâm trí và làm nổ đầu người. Resident Evil 5 đặt co-op lên hàng đầu, tấn công cả virus lẫn ký sinh trùng, đồng thời đưa nhân vật phản diện Albert Wesker - với tham vọng biến thế giới thành mutant cực anime - trở lại.
RE6 xoay quanh vụ che đậy thảm họa Raccoon City và Umbrella, nhưng thực chất lại là câu chuyện của một anh chàng nghiện Ada Wong đến độ làm đủ trò khoa học quái đản và tàn sát hàng loạt. RE7 chuyển sang mảng nấm mốc ký sinh điều khiển ký ức người bị hấp thụ. RE Village thì chỉnh sửa lại chút về mối liên hệ mong manh giữa nấm mốc và Umbrella để giữ chút nét liên tục.

Và rồi đến Resident Evil Requiem, vốn trước ngày ra mắt đã bị đem ra so sánh với RE6, khiến dân tình… hơi sợ. Requiem quyết định chơi lại bài “gom trọn các bản sắc Resident Evil”. Đây là game kinh dị sinh tồn góc nhìn thứ nhất, có nhân vật chính mới, đồng thời cũng là game hành động làm theo kiểu Leon của RE4, chạy song song hai chiến dịch với hai nhân vật khác nhau. Câu chuyện dẫn dắt người chơi quay lại Raccoon City - thành phố từng bị phá hủy bởi virus Umbrella và đòn tên lửa phủ đầu của chính phủ nhằm che giấu sự thật. Requiem có vẻ như một bản “best of” Resident Evil, đánh thức ảnh hưởng của quá khứ thay vì bày ra thêm sáng tạo.
Phần lớn đúng thật là Requiem như một album “hit lớn nhất”. Nhưng nó không chỉ đơn thuần gom lại quá khứ để bán “cảm xúc hoài niệm” như nhiều người lầm tưởng. Nó thực sự khép lại một quãng đường dài đầy lộn xộn đã bám dí Resident Evil nhiều năm: xuyên qua các phần gốc, những pha retcon làm rối loạn lore và cả các bản remake. Requiem đóng vòng tròn đó lại càng chặt chẽ càng tốt. Đây chính là cái kết cho một kỷ nguyên Resident Evil, đồng thời mở ra một kỷ nguyên mới.
Requiem là câu chuyện về di sản - cả của Umbrella, Raccoon City lẫn Resident Evil. Phản diện chính, Victor Gideon, là đệ tử của người thầy tạo virus quỷ quyệt Ozwell Spencer - đồng sáng lập Umbrella, và hắn đang săn tìm Elpis - sản phẩm cuối cùng, mạnh mẽ nhất của Spencer. Kế hoạch của Gideon kéo theo việc bắt cóc Grace Ashcroft, người có mối liên hệ với quá khứ qua mẹ là Alyssa - một nhân vật trong Resident Evil Outbreak. Và đương nhiên, Leon cũ ta vì truy tìm Gideon mà bị cuốn vào chuyện này. Rốt cuộc thì hành trình cũng đưa nhân vật quay lại điểm bắt đầu: Raccoon City.

Ở trung tâm Raccoon vừa bị san phẳng là một phòng thí nghiệm Umbrella bí mật nữa - ARK. Đây là trụ sở nghiên cứu virus của Umbrella, Spencer từng lui tới để sáng tạo virus, và nó còn sống sót qua thảm họa Raccoon City cuối RE2. ARK cất giữ kho chứa Elpis - thứ mà Gideon muốn và cần Grace để mở khóa.
Chính từ ARK, ta mới hiểu tại sao Requiem lại “quay lại” những thứ cũ kỹ: Bọn phản diện đang bán lại thứ đồ lặt vặt Umbrella từng tạo ra. Với đồng bọn trong tổ chức bóng tối nguy hiểm The Connections, Gideon biến ARK thành nhà máy sản xuất. Họ làm ra biến thể virus T để tạo zombie mới, và trong phòng thí nghiệm còn lưu lại các dữ liệu về mấy loại quái cũ được chỉnh sửa để bán lại như Licker, Tyrant, Nemesis.
Tài liệu còn hé lộ The Connections có liên quan đến vụ Tổng thống bị biến thành thây ma trong RE6 - một vụ tấn công nhằm thủ tiêu ông trước khi ông phơi bày sự thật về thảm họa Raccoon City. Điều này ngụ ý vài tên phản diện như Derek Simmons và tổ chức “The Family” trong RE6 cũng thuộc phe The Connections. Và họ còn có liên hệ với tập đoàn đối địch Tricell - một phe mới nổi lên sau rắc rối của Umbrella.

Nói tóm lại, Requiem mở rộng vai trò của The Connections trong toàn bộ canon, đẩy tổ chức này lên hàng đầu như lực lượng đứng đằng sau cục diện loạn xạ của cả series. Nếu The Connections giết Tổng thống và gắn với Tricell, thì rất có thể Albert Wesker và Ada Wong đã làm việc cho họ từ tận RE và RE2. Requiem biến The Connections thành một “sợi chỉ đỏ” xuyên suốt series: Họ hợp tác rồi phản bội Spencer, cố chiếm Umbrella làm của riêng, sai chính phủ hủy diệt Raccoon City để bịt đầu mối, rồi ám sát Tổng thống bằng virus zombie khi ông muốn phanh phui tất cả. Họ cố tận dụng ký sinh trùng Las Plagas trong RE5, sau khi Leon đã đè bẹp giáo phái Los Illuminados ở RE4. Riêng về phần Mother Miranda trong RE Village, họ cũng tác hợp để dùng nấm mốc điều khiển trí não, dẫn đến sự kiện của RE7. Giờ thì họ “đánh liều” cùng Gideon hồi sinh sản phẩm Umbrella tại ARK, và săn lùng Elpis.
Theo một chiều hướng, The Connections khéo léo nối liền vô số mảnh câu chuyện bị gẫy vụn và các cú đổi hướng liên tục của series; giờ thì hiểu vì sao chúng được gọi là “The Connections” rồi nhé. Nhưng Requiem không chỉ gom lại đâu nha - nó còn chặt hẳn các mối dây đó cho đỡ rối.
Cuộc phiêu lưu của Leon ở Raccoon City cực kỳ “tận tâm” trong việc tiêu diệt hết các “vấn nạn” quá khứ. Game quăng vào người chơi những con quái kinh điển, cùng nhân vật quan trọng cũ để hạ gục lần cuối. Anh chàng chém đứt đường sống của Plant 42 - con quái từ bản Resident Evil đầu tiên, rồi đánh bại một con Tyrant kiểu Mr. X - nghe thôi cũng thấy thích rồi - mà lần này đánh dễ chịu hơn phần Resident Evil 2 nhiều. Anh còn hạ sát cả đám Licker - quái vật biểu tượng trong trải nghiệm Leon ở Raccoon City.

Cuối cùng là màn so tài với Commander - cánh tay phải khóa của Umbrella, chắc chắn là Hunk, nhân vật RE2 huyền thoại. Một trong những sát thủ Umbrella cuối cùng bị rạch cổ, tình tiết này có vị như biểu tượng kết thúc.
Và sau đó là Elpis - điểm kết cuối cùng của kỷ nguyên Umbrella. Grace xem video mẹ cô phỏng vấn Spencer, nhận ra Elpis không phải một siêu vũ khí virus mới mà là hy vọng của Spencer để cứu rỗi thế giới: một kháng nguyên có thể tiêu diệt tất cả virus.
Chúng ta còn thấy Elpis hoạt động trong câu chuyện meta hài hước nhất Requiem. Zeno không chỉ y hệt Wesker mà còn có tốc độ cực nhanh và sức mạnh siêu nhân trong series. Ngầm hiểu đây là một bản sao Wesker của Umbrella nữa, và bạn chuẩn bị đánh boss với gã này trong màn “trả gốc” - cho đến khi anh ta ngu muội tự tiêm Elpis. Thay vì trở nên mạnh hơn, Zeno biến thành người bình thường. Và hài hước hơn nữa là Gideon xử đẹp Zeno chỉ với một viên đạn vào đầu.

Những khoảnh khắc này không phải chỉ để gợi lại hoài niệm RE2. Requiem đang từng bước dập tắt từng ý tưởng và quái thú biểu tượng của Resident Evil, từng cái một. Nó nói rằng bằng một viên đạn vào đầu: không còn Wesker nữa. Không còn Tyrant nữa. Không còn virus T nữa. Không còn Umbrella nữa. Con quái cuối cùng bạn đánh là Gideon, biến thành Nemesis phiên bản “bự phềnh” - hệt như phiên bản từng bị đánh bại trong bản remake Resident Evil 3, như một cú chốt hạ. Và anh ta cũng bay màu luôn.
Tất cả đại kình địch, sản phẩm đại diện tồi tệ - và cả tuyệt vời nhất của Umbrella - đều chìm xuống dưới tay bạn. Elpis được giải phóng và vũ khí virus bị triệt tiêu. Căn bệnh Raccoon City Syndrome, thứ mà mọi survivor Raccoon bị nhiễm và là biểu tượng sâu sắc cho ảnh hưởng của quá khứ lên nhân vật Resident Evil, cũng được chữa khỏi. Di sản còn sót lại của Raccoon City và Umbrella hoàn toàn bị xóa sổ.
Với Requiem, Resident Evil đã làm được điều mà RE6 không thể: tạo ra một tổng thể mạch lạc cho series. Và hơn thế, nó quay lại quá khứ để đào bới rồi vứt bỏ, một chuyến đi cuối cùng qua Raccoon City, trước khi chính thức rời khỏi nó.

Series giờ đây có thể tiến về phía trước với một phản diện mới, rõ nét hơn: The Connections. Họ đã hiện diện suốt bấy lâu, dù trực tiếp hay gián tiếp liên quan tới tất cả mấy cái bè lũ bị biến dị ghê tởm bạn từng gặp, trước khi game cho bạn khẩu rocket launcher để hủy diệt. Họ mạnh hơn Umbrella nhiều, và vẫn đang nhăm nhe tìm cách kiểm soát thế giới theo kiểu mới.


.jpg?w=500&q=85)

.jpg?w=500&q=85)










