Trong một căn phòng bí mật của Esoteric Ebb, có chiếc rương với tấm bảng trên đó ghi: "Không phải mimic đâu nha." Snell, chú goblin đồng hành với bạn, ngay lập tức phán đoán điều hiển nhiên: Đó hẳn là trò đùa của một kẻ thích trêu ghẹo, đang cố dụ bất kỳ ai bước vào căn phòng bí ẩn này bỏ qua cảnh báo rồi lao vào cướp chiếc rương. Mimic thường có hình dạng y như cái rương và đây là một trò đùa trong game chứ không phải mình thêu dệt đâu nhé, nó cũng là một cái bẫy xưa như thế giới fantasy, đâu cần thiên tài cũng đoán được đoạn kết sẽ như thế nào.
Esoteric Ebb cũng y hệt như con mimic kia. Nó có vẻ bề ngoài và âm thanh “đụng đâu giống đấy” có chỗ thì rõ ràng, có chỗ lại tinh vi nhưng lại thích chơi đùa với kỳ vọng của bạn. Khi bạn tưởng mình đã “bắt bài” được nó rồi thì game lại ung dung quăng thêm một quả lừa nữa làm bạn bất ngờ với kiểu cách và tham vọng riêng của nó. Trải nghiệm vui phết đấy. Game không đi quá xa so với lộ trình mình đã vạch ra nhưng đó thực sự là một chuyến phiêu lưu đầy sắc màu và thú vị bạn nên thử cho biết.
Trong Esoteric Ebb, bạn sẽ vào vai The Cleric hay còn gọi là Giáo sĩ, một gã vừa ngớ ngẩn vừa thiên tài phép thuật được thẩm phán cử tới để điều tra một vụ nổ quán trà dưới thành phố Norvik. Thời điểm này còn tệ hơn khi Norvik đang đi bầu trong một cuộc trưng cầu ý dân hỗn loạn. Liệu Norvik nên tiếp tục ủng hộ phe Quốc gia thờ thần Urth, những người đã chèo lái thành phố trong nhiều thập kỷ qua dù tư tưởng họ dần cứng nhắc đến mức khiến chính quyền bị thách thức gay gắt? Hay là chọn phe Freestriders với đủ tiền của để ép thắng bằng bất cứ giá nào? Hoặc có thể là đi theo Azgalism, chính sách bình đẳng của chủng tộc người lùn?
Khi The Cleric làm quen dần với người dân trong thành, từ Snell, một thiên sứ tên Ettir đến thậm chí là một con kiến biết đọc ý nghĩ, Esoteric Ebb khéo léo khuyến khích bạn chạy hỏi mọi người một câu cực đơn giản: họ sẽ bầu ai và vì sao. Mình không đùa đâu, hỏi cả những nhân vật phụ thứ cấp, và những thứ tưởng như quái đản, ngẫu nhiên nhất trong thế giới game cũng được game gom hết vào. Đây là lựa chọn nhỏ nhất bạn có thể làm trong game nhưng lại cực kỳ quan trọng vì nó giúp đúc kết hình ảnh và cá tính của The Cleric bạn xây dựng trong suốt cuộc phiêu lưu.
Esoteric Ebb thiên về nhiều thứ, nhưng trên hết là hành trình “xây dựng lại bản thân” của Giáo sĩ. Bạn có thể chọn xuất thân hay nền tảng cho nhân vật để phác thảo khung hình ban đầu, nhưng The Cleric thực sự chỉ được “lột xác” qua hàng tá cuộc đối thoại. Hướng đạo đức, thế mạnh, điểm yếu, thậm chí cả lựa chọn phép thuật của bạn đều nằm trong tay bạn. Bạn quyết định xem bạn thực sự là Cleric đúng nghĩa, một tên đạo tặc, hay bất kỳ hướng nào mà game đặt ra. Phải nói là gã này rất cần có định hướng khi lần đầu gặp, anh ta vừa chết đuối dưới dòng sông rồi được một ông thầy tử thi kiêm nha sĩ hồi sinh. Đúng chất một khởi đầu không thể kỳ cục hơn cho một câu chuyện phiêu lưu phá cách!

Nói gì thì nói, Esoteric Ebb là một CRPG bao chất đậm mùi cảm hứng từ Disco Elysium. Nhà phát triển cũng không ngại so sánh mình với siêu phẩm này, nên mình cũng chẳng ngại “bê” thẳng cái mác đó về cho nó đúng. Game dùng góc nhìn isometric, xoay quanh một nhân vật “lỗi” bị cử đến một góc nhỏ của thế giới nhằm làm sáng tỏ một bí ẩn trong mấy ngày ngắn ngủi. Suốt hành trình, bạn sẽ khám phá môi trường, tra hỏi dân cư địa phương, kết bạn hay đối đầu với họ, và bị cuốn vào các trường phái chính trị thậm chí có thể già nua hoặc chớm nở.
Cơ chế chiến đấu thì không phải hành động chặt chém nhì nhằng mà là những dòng chữ đầy ý vị và các lần gieo xúc xắc căng thẳng đến mồ hôi đổ. Các nhiệm vụ chính và phụ không chỉ được giải quyết thông thường mà còn “ăn rễ” vào hệ thống, mang lại lợi ích ngầm như tăng tỷ lệ thành công khi kiểm tra kỹ năng với giới tính khác. Đoạn hội thoại toàn bộ rắc rối với các lần kiểm tra bằng xúc xắc, và bạn có thể dùng đồ đạc hay phép như Enhance Ability hay Charm Person (được vay mượn từ hệ Dungeons & Dragons 5E) để đẩy tỉ lệ về phía mình.
Các chỉ số RPG như Constitution hay Strength không đơn thuần là số liệu mà cũng thể hiện qua cách nói chuyện, thậm chí bạn có thể chết thật vì kiểm tra thất bại trong lúc thú nhận điều gì đó ngớ ngẩn. Mặc dù một số chi tiết được tinh chỉnh cho hợp với bối cảnh fantasy, nhưng chẳng có gì sai khi gọi đây là một “bản remix” hay “bản tuyên dương kính trọng” cho các CRPG lớn mở rộng, kể cả Planescape: Torment hay Baldur’s Gate 3.

Có người từng nói “bắt chước là hình thức tôn thờ chân thành nhất,” và quả thật Esoteric Ebb là một minh chứng sống cho điều đó. Christoffer Bodegård - cha đẻ của game - rõ ràng quá yêu thích Disco Elysium (cùng với Planescape và Baldur’s Gate 3) nên quyết định đặt thế giới nhân vật của riêng mình lên trên nền tảng đó. May mắn thay, Esoteric Coast, vùng đất tự chế mà game diễn ra, là một thế giới cực kỳ đáng yêu và hài hước, mình đã mê mệt trong việc khám phá nó. Norvik không khác gì Revachol của Disco Elysium, với mạng lưới chính trị phức tạp, hệ nhân vật sáng tạo và các mạch truyện mở mà bản thân mình vẫn còn muốn tiếp tục đào sâu ngay cả khi đã kết thúc game.
Điều làm Esoteric Ebb nổi bật chính là thế giới và giọng điệu mà Bodegård xây dựng. Esoteric Coast thật sự là một mớ bòng bong rất kỳ thú. Đây là nơi chứa đầy những câu châm biếm sắc bén, những cách chơi khăm lủng củng kiểu fantasy và những đoạn hội thoại sâu rộng về mọi chủ đề trên đời. Có thể bạn sẽ đến Esoteric Ebb vì thế giới cel-shaded kỳ quái hay vì trò cười trào phúng, điển hình là cảnh bị gọi là người nghiên cứu sọ não vì chế giễu một cái đầu lâu biết nói, một trong những màn cười nhất trong game nhưng chắc chắn bạn sẽ ở lại để nghiền ngẫm những màn “lời lẽ độc địa” về chủ nghĩa tư bản, chế độ chính trị, đạo đức và định hướng, nam tính, cũng như đức tin.
Đấy là một thế giới tưởng tượng Cleric đạp xe, Sphinx uống rượu bên bờ sông giữa quán rượu, và… loài mèo nói tiếng Tây Ban Nha đúng chuẩn. Những mảng màu này, những pha lắp ghép không theo quy chuẩn của thể loại, kích thích sự tò mò mà Esoteric Ebb thỏa mãn bằng một lượng lịch sử, tục tĩu, phức tạp đủ làm người chơi chóng mặt. Thật sự là một điều tốt!

Mình đã theo cái cảm giác đó vòng quanh Norvik và cả vùng City Below mênh mông. Mình lao vào đánh nhau, đặc biệt là những trận mà The Cleric lỡ check fail và tự làm mình ngớ ngẩn. Mình tham gia những nhiệm vụ kỳ quặc như bị kéo vào mô hình bán sữa theo kiểu kim tự tháp. Mình thậm chí bước vào những cuộc tranh luận gay gắt về cội nguồn của chủ nghĩa phát xít. Esoteric Ebb sẽ khiến bạn cười tít mắt đồng thời khiến bạn phải suy nghĩ sâu sắc, và game làm rất tốt việc cân bằng giữa hai điều đó mà không làm cái nào bị tổn thương hay bỏ qua yếu tố xây dựng một chuyến phiêu lưu huy hoàng, kỳ bí. Chơi không tới 30 tiếng mà vẫn trọn vẹn như thế thật đáng nể.
Sau khi hết credit, game còn đủ khả năng khiến bạn muốn quay lại, thử các phe phái chính trị khác (việc đi hẳn theo Azgalist không làm mình mất quyền tương tác với các phe khác, nhưng nó chiếm phần lớn thời gian hạn hẹp), thử các build khác để chọn lối đi mới trong phần tuyến chính, hoặc thậm chí nhập vai để né hoặc tìm cách xử lý các trận đánh lớn tùy vào lựa chọn bạn đặt ra từ lần chơi đầu.
Mình không biết nói gì hơn ngoài việc khen Esoteric Ebb hết lời, vốn đã chất đầy điểm tốt đầy thu hút. Giống như một con mimic xịn, nó có “răng” và cắn đấy. Nó vừa quen thuộc về hình dáng và kích thước, lại vừa khiến bạn kinh ngạc với chiều sâu và sự phong phú. Đừng để vẻ ngoài của nó đánh lừa: còn nhiều thứ để bạn yêu thích hơn là chỉ những câu thoại sắc sảo và màu sắc rực rỡ mà game thể hiện lúc đầu đấy!

.jpg?w=500&q=85)
.jpg?w=500&q=85)











