SPACE
Game Hot

Đánh giá Crimson Desert: Đỉnh cao của thế giới giả tưởng

Crimson Desert mang đến một trải nghiệm giả tưởng hoành tráng, với quy mô và tham vọng vượt trội trong thể loại của mình.

oeg-image
nyannyan

@nyannyan

Crimson Desert thực sự tỏa sáng khi là một tựa game hành động - phiêu lưu thế giới mở, nơi khám phá và chiến đấu giao thoa đầy ấn tượng. Trước ngày ra mắt, nhiều tranh luận xảy ra về cái gọi là “tựa game này rốt cuộc là gì” rồi hoài nghi liệu nó có thật sự tuyệt vời như mấy trailer nói hay không. Trong trailer, bạn có thể thấy đủ kiểu từ cưỡi rồng bay lượn đến lái mech, rồi cả những màn đọ sức kiểu Shadow of the Colossus với mấy con boss khổng lồ. Pearl Abyss rõ ràng đã đặt mục tiêu cực kỳ cao cho lần đầu làm game đơn này, và không thể phủ nhận Crimson Desert là một dự án siêu tham vọng được vá víu bằng đủ mọi ý tưởng có thể có.

Vài tiếng đồng hồ sau khi tôi phiêu lưu trong Crimson Desert, tôi quyết định đi thẳng về phía đông từ vùng đất mất hút của nữ công tước Hernand - nơi bắt đầu game. Qua một thung lũng thoai thoải, tôi nhìn thấy một “cái gì đó” giống cái ván nhảy cầu khổng lồ dựng trên đỉnh dãy núi. Thấy vậy, tôi liền đặt mục tiêu phải trèo lên được cái vách đá trắng xóa kia để tìm hiểu xem cái cấu trúc hấp dẫn đó rốt cuộc là gì.

Sau khi mò mãi tìm ra cách leo hợp lý, kiếm mấy điểm đứng nghỉ lấy lại sức, cuối cùng tôi cũng lên tới đỉnh. Hóa ra “ván nhảy cầu” kia chỉ là một cái ròng rọc làm bằng gỗ bí ẩn thôi. Dùng để làm gì thì không rõ, nhưng tôi cũng không cần biết. Cảnh tượng từ đỉnh núi mới là thứ hút spotlight: cảnh quan Hernand cùng vùng ngoại vi rộng lớn hiện ra hùng vĩ khó tả. Cánh đồng quê xanh mướt chạy tít tắp, rải rác là những bản làng nhỏ, đồng cỏ rực rỡ và rừng rậm dày đặc. Xa xa, đỉnh núi phủ tuyết vươn mình chạm mây, và mấy lâu đài trên đồi chỉ cách vài cái quãng cưỡi ngựa là tới.

Ngắm xong cảnh sắc, tôi làm điều mà bất cứ ai chơi game kiểu hành động phiêu lưu đều làm: nhảy thẳng từ cái ròng rọc gỗ. Mặc bộ wingsuit lông vũ giúp giảm tốc độ rơi, tôi phát hiện một nhóm binh lính mặc giáp đen đỏ đứng dưới kia. Tâm trạng “thèm chiến” trỗi dậy, tôi đáp xuống gần đó rồi lao thẳng vào đội quân này, kết hợp cú đòn “clothline” cứng ngắc với mấy nhát chém máu me bằng kiếm. Rồi “quái vật lớn” xuất hiện: một kẻ địch cao gần 3 mét tiến đến và vỗ tôi đến độ xác tôi rơi xuống như búp bê rung một phát khiến một thân cây bên cạnh cũng gãy làm đôi. Không sao, tôi thở phào, ăn một bát cháo rau hồi phục sức khỏe rồi dùng chiêu Nature’s Grasp để telekinetic (tạm dịch: “lôi vật bằng thần thông”) nhấc thân cây gãy lên rồi đập cái đầu to tổ chảng của hắn một trận.

Nói chung, cách xây dựng thế giới rộng lớn và đa dạng như vậy mang lại hiệu quả cực kỳ tốt. Crimson Desert không phải kiểu cách tân lẫy lừng, nhưng thế giới mở của nó rộng rãi, đồ họa đỉnh và cực kỳ hút mắt khi khám phá, tạo mọi điều kiện để combat “bạo lực” cực đã. Nhưng khi zoom nhỏ lại thì một số vấn đề lộ ra. Mấy yếu tố như quản lý vật phẩm và hồi phục máu vừa gây khó chịu vừa làm bực bội, còn phần thiết kế nhiệm vụ thì thường không tận dụng được điểm mạnh khai thác thế giới. Mình thực sự muốn yêu Crimson Desert hơn nhiều, không thể phủ nhận thế giới mở của game thật sự ấn tượng và cảm giác chiến đấu kiểu John Wick thời trung cổ khiến mình phê, nhưng vẫn còn rất nhiều điểm cần cải thiện.

Crimson Desert review - it's a bit like prestige Candy Crush | Eurogamer.net

Câu chuyện trong game là một ví dụ. Nó không tồi, nhưng cũng chẳng gây cuốn hút. Bối cảnh là đại lục khổng lồ Pywel, chủ yếu bạn vào vai Kliff - một lính đánh thuê lạnh lùng, ít nói. Ngay khi mới chơi, bạn cùng hội anh em Greymane bị phục kích bởi một băng lính đánh thuê “không đường hoàng” tên là Black Bears. Phần lớn đồng đội bị thương rồi tản đi, còn bạn thì rõ ràng bị giết và ném xuống một dòng sông cuồn cuộn.

Cho tới lúc này, thoại trong Crimson Desert có phần “nghĩa hiệp giang hồ” kiểu Game of Thrones. Đa giọng miền Anh, nhiều từ chửi bậy cỡ chữ “C” được thả bung vừa phải, tạo nên cái vibe quen thuộc phù hợp với phong cách giả tưởng thế giới rộng. Nhưng chỉ một lát sau là game bắt đầu đưa thêm vài chi tiết gây sốc. Kliff bị hồi sinh nhờ một thế lực bí ẩn công nghệ cao; trong giờ đầu chơi, bạn còn bị ăn “điểm teleport” sang một pháo đài bay trôi nổi trên mây bởi một gã ăn xin nọ, được tặng bộ wingsuit cánh lông cùng móc câu siêu công nghệ nữa, và được dặn rằng số phận thế giới đang treo lơ lửng tùy bạn có nổi lên làm anh hùng hay không. Kliff cứ “ok, ok” hết, làm sao mà không thấy kỳ dị khi nhân vật chính tiếp thu mấy chuyện quái đản đó mà không một chút nghi ngờ nào?

Thật ra Crimson Desert không muốn kể chuyện kiểu đó. Nó nông, đôi khi đen trắng chi tiết nhân vật rất vu vơ, mà giọng điệu cứ “pha trò” giữa Fantasy George R.R. Martin và Sci-fi, nhiều đoạn độc thoại phản diện dài lê thê trước, trong, và sau những màn boss fight. Thay vì chọn kiểu “show chứ đừng kể”, game lại kiểu “đừng show cũng đừng kể” luôn. Mọi sự kiện, địa điểm và nhân vật được nhắc tới như là bạn phải biết, nhưng câu chuyện thì chẳng chịu giải thích gì thêm.

Crimson Desert - Official Launch Trailer (Pearl Abyss)

Trong game, thông tin nằm trong tab Knowledge ở menu tạm dừng, bạn phải tự mò đọc từng đoạn giới thiệu nhỏ về nhân vật hay phe phái. Kiểu cách này bình thường thì cũng ổn như một cách mở rộng lore, thêm những mốc thời gian và chi tiết phụ, nhưng đấy không nên là cách duy nhất để biết chuyện.

Ví dụ, lúc tôi trải nhiệm vụ phụ, đấu một trận một-chọi-một với Saigord, tên Staglord, tôi không biết hắn là ai. Toàn bộ lời độc thoại lúc đánh trận nghe như… zời ơi đất hỡi. Dù thắng trận, tôi mới mò vào Knowledge đọc thông tin mới thấy: “Ông vua của một vương quốc đã quên lãng, bị xóa nhòa trong lịch sử như chưa từng tồn tại. Dù mất hết dân, của cải, thậm chí tâm thần điên loạn, ông vẫn bị xiềng xích bởi trọng trách nặng nề mà không chịu bỏ.”

Khúc đó nghe thích phết, đáng lẽ game nên cho mình biết tự nhiên hơn qua cốt truyện, nhất là trước khi vào boss fight cơ chứ. Nhưng nhiệm vụ chính lại xoay quanh tìm những lính mất tích, anh chàng Saigord đến cuối thì thâm trầm xuất hiện mà không hề được nhấn mạnh. Câu chuyện phụ kiểu này lặp lại khá nhiều, và đúng là phí công khi nhiều thứ đã có sẵn trong tab Knowledge.

Chuyện này cũng lặp lại trong cốt truyện chính, nhiều lúc cảm giác mình bị dẫn dắt từ nhiệm vụ này sang nhiệm vụ khác chứ chẳng được kể chuyện gì thấm thía. Tôi cho tiền gã ăn xin hồi nãy, không phải vì game thuyết phục mà đơn giản vì nó thành mục tiêu. Rồi khi cần bộ đồ mới để vào lâu đài Hernand, tôi chạy thẳng tới một nhà cần người quét ống khói mà không rõ vì sao. Crimson Desert hay thiếu hẳn lớp kết nối mượt mà trong cốt truyện, nên bạn có cảm giác chỉ đơn thuần điền vào checklist nhiệm vụ chứ không hòa mình vào thế giới.

Dù sao thì game cũng có lợi thế là đủ kiểu nhiệm vụ đa dạng, từ những trận chiến lớn hoành tráng, truy tìm băng hội sát thủ mê tích chim, đến tìm bầy cừu lạc của đứa bé con, hay lật đổ ông trùm hội thương nhân độc tài. Ngoài mấy nhiệm vụ đó ra, chắc chắn cũng có nhiều trò chơi “giải trí” khác để bạn mất tiền hoặc kiếm tiền thoải mái.

Crimson Desert Review - Mostly Worth The Wait

Bạn có thể truy bắt các mục tiêu truy nã; chơi mấy game may rủi ở quán; so tài vật tay, đánh tay đôi, thi bắn cung hay chơi oẳn tù tì với đối thủ; đua ngựa; buôn bán vật dụng theo biến động thị trường; gửi tiết kiệm ngân hàng lấy lãi; câu cá và nấu ăn; chặt cây và khai thác quặng; và còn nhiều hơn nữa. Một số chỉ đơn giản, nhưng game làm khá đủ thứ để vùng đất Pywel trở nên đáng đi khám phá.

Tôi có mấy lần chọn hẳn một hướng rồi đi lòng vòng mò mẫm nhiều giờ chỉ vì thích vậy. Tựa game thế giới mở mà khiến mình làm vậy thì phải thuộc hạng đặc biệt rồi, và Crimson Desert có đúng cái chất đó. Ngay cả nhìn lên bản đồ, nơi chỉ hiện tên những điểm bạn chưa đến bao giờ, cũng kích thích cảm giác muốn “phá đảo” với những cái tên hoa mỹ như Mistveil Forest, The Crimson Wall, Mountain of Frozen Souls hay Rattlesnake Steppe cứ thôi thúc bạn khám phá.

Một trong những lần lang thang đó, tôi đi tới rìa bản đồ rồi phát hiện một vịnh nhỏ chất đầy cột đá nhọn nhô lên, mà dùng wingsuit bay lượn lách qua từng mỏm đá cực đã. Hầu như mọi bề mặt trong Crimson Desert đều có thể leo được miễn stamina bạn còn, nên việc nghĩ ra cách di chuyển qua từng cột đá bỗng hóa thành cả một thử thách nhỏ.

Cuối cùng tôi qua được vịnh rộng lớn này và phát hiện vài chiếc tàu bay ở xa xa. Dĩ nhiên tôi phải lao tới chỗ đó và vô tình chạm mặt một lâu đài, nơi đang xảy ra cuộc chiến không lực giữa lũ Orc và đàn bọ cơ giới hơi nước. Bọ ong cơ khí tấn công từ trên không, còn chiến trường mặt đất là hàng đàn bọ ngựa và bọ cánh cứng thép cao gần 7 mét đứng sừng sững đe dọa.

Pearl Abyss shares drop nearly 30% as Crimson Desert review scores fall  short of expectations | AltChar

Chuyện đó chưa là trận của tôi - ít nhất là hiện tại - nên tôi chạy, né tránh mưa đạn bọ cơ khí đủ lâu để thoát vào một thung lũng tuyệt đẹp. Tại đây tôi khám phá Tinkerton, một thị trấn kỳ quái với đèn đường chạy bằng điện. Người dân ở đây buôn bán, nhậu nhẹt quán rượu và thi đấu giải dạng khác nhau, nhưng robot thì vẫn cày ruộng, drone bay lượn trên đầu, và tàu hơi nước chạy vòng vòng ngoại ô.

Có hàng tá câu chuyện kiểu như vậy để mình kể, về hệ thực vật đa dạng trong rừng xanh, cách cây cối rung rinh trong gió, chiều cao ấn tượng của thế giới game, và cả việc đèn lồng bạn cầm thắp sáng cả màn đêm tăm tối. Rất nhiều di tích cổ để khám phá, những câu đố nhỏ để giải, mà việc di chuyển thì siêu đã luôn, dù là nhảy bật khỏi vách đá, dùng móc câu bay qua tường phá căn cứ thù, hay tận dụng mech và jetpack để phi thẳng lên trời.

Tự do thể hiện phong cách chơi và chiều sâu đó cũng thể hiện rõ trong hệ thống combat cực “đã” của Crimson Desert. Kliff đánh kẻ địch với độ tàn bạo và mạnh mẽ khiến bạn đã mắt ngay từ đầu. Càng quen tay lối chiến đấu đa dạng của cậu ta, nhân vật càng trở nên mượt mà, khi bạn khéo léo xâu chuỗi combo liên tục, từ nước kiếm thọc thẳng tới cú đá rơi cực mạnh rồi kết thúc bằng việc xiên thẳng đối phương nằm sấp xuống đất trên đầu mũi kiếm. Địch thường kéo tới thành đám đông và chẳng thèm chiều bạn, nên bạn phải tập phản đòn và né tránh để giành thế chủ động mà tung tiếp đòn ập vào.

Crimson Desert review - it's a bit like prestige Candy Crush | Eurogamer.net

Bạn có thể bay lên trời rồi đáp mạnh xuống đất tét ngửa mấy thằng đứng gần. Mấy đòn vật tay hợp cảnh cực hay, bạn có thể suplex đối thủ ra ngoài vòng chiến và “hẹn hò” họ bằng cú RKO bất ngờ. Kéo đối thủ xuống vực, giật họ bằng móc câu chứ không phải chạy hay đấm kiểu tay không, rồi hành hạ bằng khiên trên đầu cũng là option khác. Thậm chí bảng kỹ năng trong game tập trung mở rộng “mê cung” đòn đánh, chứ không chỉ đơn thuần nâng thuộc tính cho nhân vật, để thêm mấy chiêu độc đáo tha hồ cho bạn vẫy vùng.

Tiếc là game hay “cắt ngang” cuộc chiến hoặc việc khám phá bằng mớ vụ quản lý inventory đầy phiền phức. Ba lô của bạn chỉ chừa vài slot, mà để mở rộng thì phải hoàn thành nhiệm vụ phụ hoặc mua thêm túi đựng. Mà mọi thứ, hễ là extra vũ khí hay giáp ngoài bộ đang mặc; nguyên liệu chế tạo đồ nâng cấp; dụng cụ thu nhặt vật phẩm; vật dụng nhiệm vụ dù đã xong tiếp tục “cắm chốt”; đồ đạc trang trí nhà cửa; nguyên liệu nấu ăn; thức ăn đã hoàn thành; sách, poster truy nã, ghi chú, công thức; món vật mở kỹ năng bảng kỹ năng; côn trùng bạn bắt; hoa bạn nhặt... tất tần tật đều chiếm diện tích inventory.

Vấn đề lớn nhất là bạn không được phép lưu trữ đồ vật đâu đó. Bạn có cả trại lẫn nhà riêng, nhưng chỗ nào cũng không có kho chứa đồ dư thừa cho bạn cất tạm. Nguyên liệu nâng cấp thì hiếm vì phải tự mình đi khai thác, mà tôi thường xuyên phải bán hoặc vứt đồ đáng ra dùng được để nâng cấp, chỉ để nhường chỗ cho vài món vật phẩm mới nhặt được.

Nấu ăn cũng là một cơn “ác mộng” khi mỗi công thức đòi hỏi quá nhiều nguyên liệu. Giai đoạn đầu, bạn chẳng thể bỏ hết nguyên liệu vào ba lô vì giới hạn chỗ chứa, trong khi ăn đồ ăn là cách duy nhất để hồi máu. Đôi khi ăn được nguyên liệu hiếm cũng được tí mana hồi phục, nhưng không đáng giá, nên bạn buộc phải nấu mấy món chính thống. Nhược điểm là một số nguyên liệu làm món đó hiếm muốn bể đầu.

Bạn có thể mua một số nguyên liệu, nhưng nhiều thứ chỉ “đánh cắp” được từ xác kẻ địch. Lục túi kẻ địch lại có khi ra mỗi một hạt đậu lăng, mà khi bạn hạ trại địch xong, xác chúng biến mất vĩnh viễn, nghĩa là bạn “trắng tay” khá thường xuyên. May là những vật phẩm còn lại tự động chuyển về rương ở trại cá nhân, nhưng cũng đủ tạo cảm giác bất tiện khi phải nhiều lần dừng chơi để đi tìm nồi nấu ăn đâu đó.

Tin vui là mớ rắc rối này hoàn toàn có thể sửa được chỉ với vài bản cập nhật chỉnh sửa nhỏ. Chuyện đó có xảy ra hay không thì còn chưa rõ, chứ tính chất nhiệm vụ cùng câu chuyện nhàm chán thì khó mà cải thiện trong một sớm một chiều. Tuy nhiên, ngoài vài điểm “lụt thụt” nói trên, Crimson Desert vẫn là một tựa game thường xuyên mang lại nhiều pha hồi hộp, nâng tầm bởi thế giới mở quá “chất” để khám phá cùng với hệ thống combat vô cùng sâu sắc và cho phép người chơi thể hiện phong cách chiến đấu của mình.

Crimson Desert không phải lúc nào cũng đồng nhất một cách liền lạc, trộn lẫn giả tưởng trung cổ chân thật lẫn steampunk và sci-fi “khùng điên”, nhưng không có tựa game nào khác chơi kiểu giống vậy được, và tôi thực sự ấn tượng với độ chịu chơi của Pearl Abyss trong việc bẻ gãy mọi giới hạn để tạo nên điều kỳ dị thú vị ấy. Ở một số khía cạnh, Crimson Desert không hẳn là “quá tốt để tin”, nhưng đó rõ ràng là một thế giới siêu đáng để bạn đắm chìm.

ĐỌC TIẾP

Mới nhất

space.oeg.vn
Game Biz

Sony sẽ loại bỏ thương hiệu PlayStation Network trong năm nay

Sony được cho là sẽ ngừng sử dụng tên gọi PlayStation Network trong năm nay, đánh dấu một thay đổi đáng chú ý trong chiến lược thương hiệu.

space.oeg.vn
Game Hot

Game gacha phát tán mã độc trên PC, tặng loot box miễn phí để xin lỗi

Sau khi bị phát hiện phát tán mã độc trên PC người chơi, một tựa game gacha đã đưa ra lời xin lỗi kèm theo phần thưởng loot box miễn phí nhằm xoa dịu cộng đồng.

space.oeg.vn
Game Hot

Cách giải câu đố bích họa Dragon’s Stone Chamber trong Crimson Desert

Nếu bạn đang mắc kẹt ở Dragon’s Stone Chamber trong Crimson Desert, hướng dẫn dưới đây sẽ giúp bạn vượt qua câu đố một cách dễ dàng hơn.

space.oeg.vn
Game Hot

30 năm Resident Evil: Sự thay đổi góc nhìn và cách định hình nỗi sợ

Trong suốt ba thập kỷ, Resident Evil đã không ngừng thay đổi góc nhìn gameplay và cách xây dựng nỗi sợ, góp phần định hình thể loại game kinh dị.